Ở cái tuổi ngoài 30

Ở cái tuổi ngoài 30, mình có xu hướng hoặc cực kì giản dị (như bây giờ mặt ko trang điểm, quần áo, giày dép chả cái nào quá 500k), hoặc mình sẽ lựa chọn những chiếc váy, áo đặc biệt như thế này.
Như thế này là như thế nào?
Nó được thêu tay. Tưởng tượng xem, mặc một chiếc váy mang trên nó 1 hành trình của những mũi kim và sợi chỉ. Thi thoảng mình nghĩ, không hiểu họ- những người thợ ấy- nghĩ gì lúc đang thêu? Chắc cũng chẳng có gì ghê gớm, khéo có khi luẩn quẩn cũng chỉ con gà, con lợn, con cá trong bữa ăn chiều. Cùng lắm là giận vợ, giận chồng hay mơ mộng theo diễn tiến của mấy bộ phim truyền hình tầm tầm đang lẻm bẻm bên khung vải… Nhưng tất cả những thứ ấy là cuộc sống, là những thứ mà đồ công nghiệp hay may mặc hàng loạt không mang đến cho bạn được.
Qua ngưỡng 30, mình mới có cảm giác cuộc sống thực sự bắt đầu với những vấp váp và rạn nứt. Nhưng cũng chính ở đây, mình mới biết chậm rãi cảm nhận mọi thứ đến và đi, sự dịu dàng và cả buồn bã sâu sắc chạm đến tâm trí mình- nhẹ nhàng, mơ hồ tựa như tấm áo lụa lướt trên da thịt.