[Triết lý viên kẹo]

[Triết lý viên kẹo]
Mỗi ngày bạn đều cho một đứa trẻ ăn kẹo. Bạn làm điều ấy rất thường xuyên và vui vẻ.
Đứa trẻ ấy cũng có vẻ rất yêu bạn. Mỗi ngày thấy bạn, nó đều cười tươi và chạy đến nhận kẹo.
Nhưng rồi một ngày, bạn xoa đầu nó và bảo: “Hết kẹo rồi”. Bỗng dưng bạn thấy nó rất khác. Nó gào ầm lên rằng bạn keo kiệt, bạn xấu xa. Hoặc nó đi khắp nơi để nói xấu bạn.
=> Bài học rút ra:
Triết lý viên kẹo có nghĩa là khi bạn cho ai khác một thứ gì, nhiều khi họ sẽ không nghĩ ấy là món quà, họ nghĩ đó là bổn phận, là trách nhiệm. Và khi bạn không cho thứ mà họ muốn nữa, họ sẽ lập tức trở mặt với bạn.
Với nhiều người, cho dù bạn có cho họ kẹo mỗi ngày, thì họ cũng chỉ nhớ mỗi một ngày mà bạn đã không cho! 🙂
(ST)
Đáng tiếc là số lượng người “chỉ nhớ những ngày được kẹo” lại ngày càng đông đảo mà thôi…
Ai cũng có công việc riêng, ai cũng muốn được lợi về phần mình, ai cũng hô hào muốn win-win nhưng mấy ai thật sự đặt mình vào vị trí của người khác để suy nghĩ và cảm nhận?
Bọn xảo trá, mồm mép, đĩ bút, lập lờ, đánh tráo khái niệm dùng miệng lưỡi, câu chữ để mị người khác, cho người ta ăn bánh vẽ thì vẫn cứ được tung hô và ủng hộ…
Các bạn thử nhìn nhận một cách khái quát và sáng suốt hơn một tí thì sẽ nhìn ra liền ai là người trước sau như một, ai là bọn xạo quần dối trá, câu sau đá câu trước ngay ấy mà :))
Nhiều lúc cảm thấy cũng mệt mỏi thiệt 🙂
See Translation