BÀI NÓI CỦA DỊCH GIẢ VŨ ANH TUẤN

BÀI NÓI CỦA DỊCH GIẢ VŨ ANH TUẤN
về tập thơ ĐÊM HOA LỬA của các nhà thơ
ĐÀM LAN và PHẠM THI MINH HƯNG
trong lễ ra mắt tập thơ nói trên chiều ngày 25-1-2013.
Thưa Quý vị quan khách,
Trước hết tôi xin trân trọng cảm ơn Ban Tổ Chức đã cho tôi cơ hội được bày tỏ những cảm nghĩ rất riêng tư, rất bình dân của tôi sau khi được đọc tập Thơ Đêm Hoa Lửa do nhà thơ Đàm Lan gửi tặng mấy tuần lễ trước.
Sau đây là những cảm nghĩ cá nhân của tôi, trên cương vị một độc giả bình thường, vì với tôi, một tập thơ chỉ có thể được coi là hay, là giá trị, khi nó được mọi người, từ người bán hàng ngoài chợ tới người giáo viên nơi học đường, từ những thanh niên, thiếu nữ tới những người trung niên và có tuổi ai nấy đều biết đến, và lưu lại trong trí nhớ một số câu thật hay, thật dễ thương, dễ nhớ. Muốn được như vậy những câu thơ trong tập thơ phải trong sáng, hiền hòa, hợp lý, không có ẩn dụ, hiện dụ, không lai căng, không có hơi hướng tình dục, không trúc trắc vv… Ngoài ra một tập thơ hay lại còn phải chịu sự thử thách của thời gian, qua nhiều năm sau mà vẫn còn được mọi người nhắc nhở, nhớ tới, như trường hợp một số câu của Nguyễn Bính.
Đọc qua tập thơ Đêm Hoa Lửa, cảm nghĩ đầu tiên của tôi là khá thích thú khi thấy cả hai nhà thơ Đàm Lan và Minh Hưng đều đã viết ra những câu thơ lời lẽ dễ hiểu, dễ cảm thông, không có ẩn dụ hiện dụ gì, không lai căng, không hơi hướng tình dục và đích thực là thuần Việt, và trên đây chính là những yếu tố tôi yêu thích nhất.
Đã có người định nghĩa thơ là hùng biện du dương. Thơ là vẻ Đẹp tuyệt trần của sự vật, và là sự chiêm ngưỡng vẻ Đẹp ấy trong lý tưởng. Lại có người cho rằng Thơ vừa là nhạc, là họa, là tạc tượng, là hùng biện, và thơ phải làm cho người đọc vui tai thích trí, phải tỏ rõ được âm thanh, bắt chước được màu sắc, khiến cho những độc giả trông thấy, và bị kích thích bởi những rung động mà Thơ mang lại và khơi động trong lòng họ.
Với những định nghĩa và tiêu chuẩn trên, tôi thấy rằng thơ của hai nhà thơ Đàm Lan và Minh Hưng đã đạt được mức trên trung bình, và tôi cho rằng như thế là đã khá thành công.
Tôi thấy nhà thơ Đàm Lan viết về đủ mọi lãnh vực, nói với mọi người và nói với ngay cả chính bản thân. Còn thơ của nhà thơ Minh Hưng chủ yếu nói về tình yêu, tình bạn, và tình người.
Vì là đồng tác giả với nhà thơ Đàm Lan ở tập truyện ngắn Nụ Hôn Muộn mới được in – nhà xuất bàn Hội Nhà Văn 2012 – trong bài này tôi xin chỉ nói qua về một số bài thơ của nhà thơ Đàm Lan mà đọc xong, tôi cảm thấy thích thú.
Trước nhất là bài Tạ Tình Nhau nơi trang 7, tôi thấy bài này rất dễ thương và khá lãng mạn với những câu như:
“Đừng thôi nhé ta đừng thôi nhau nhé
Dẫu mong manh một quán nhỏ bên đời…”
và:
“Cứ tim nhau cứ nồng câu ước hẹn
Cứ hanh hao một chút nắng trải mùa…”
Bài Ngày hôm nay nơi trang 8 với hai câu cuối:
“Và để mỗi sớm mai mặt trời đến
Lại thấy mình đầy mê mải hăng say”
Đây là bài nhà thơ tự khuyến khích mình và gián tiếp khuyến khích người đời sống lạc quan hăng hái.
Bài Dừng lại đi. Tôi ơi! Nơi trang 11
Đây là bài nhà thơ tự nhủ phải dừng lại không tiến thêm một bước nào về phía những cạm bẫy đen tối của cuộc đời và người đời. Trong bài này có câu:
“Tiềm ẩn dưới những lời khen hoa mỹ”
Với câu này nhà thơ tỏ ra hiểu biết khôn ngoan khi nhận chân ra rằng đằng sau những lời khen hoa mỹ chỉ là vực đen sâu hoắm, là hang dài thăm thẳm, là tan vỡ mà thôi, chớ tưởng bở.
Bài Dặn mình nơi trang 20
Qua bài này nhà thơ đưa ra nhiều tình huống để tự dặn mình và gián tiếp dặn người đồng loại nên sống cho khôn ngoan.
Tôi đặc biệt yêu thích bài Không nơi trang 22 vì đây là những quan niệm sống tuyệt vời mà tình cờ không hiểu làm sao nhà thơ lại viết ra đúng những điều mà tôi vẫn áp dụng trong suốt 78 năm sống ở trên đời. Thực là một sự trùng hợp rất đáng trân trọng.
Qua bài Độc thân nơi các trang 36 và 37, nhà thơ Đàm Lan đã thật sự ca tụng Tự Do một cách thật dũng mãnh, tôi nghĩ bài này mà đem tặng cho và để ở Tượng Đài Nữ Thần Tự Do ở Mỹ thì chắc Nàng ( Nữ Thần) thích lắm.
Bài Nhân danh tôi nơi các trang 40, 41 là một bài ca tụng Độc Lập, một nền Độc Lập mà nhà thơ tự mang lại cho mình, bài này tôi cũng rất thích và có chép và mail cho mấy mẫu hậu của tôi và các bà ấy cũng rất khoái.
Tôi cũng rất thích bài Hạnh phúc nơi các trang 170 và 171 vì qua bài này nhà thơ đã định nghĩa hai chữ Hạnh phúc rất sâu sắc và hay, ước chi những người đồng loại cũng đánh giá Hạnh phúc như nhà thơ thì thế giới này sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều!
Với niềm tin là tập thơ Đêm Hoa Lửa này sẽ được những người đọc hân hoan đón nhận và sẽ, với thời gian, đi được vào lòng người, tôi xin kết thúc những cảm nghĩ của tôi ở đây, và xin cảm ơn quý vị đã nghe tôi trình bày.
VŨ ANH TUẤN