Hạ bài xuống rồi nhưng tức dái quá nên lại bốt lên đkm

Hạ bài xuống rồi nhưng tức dái quá nên lại bốt lên đkm.
ĐINH ĐẠI QUAN NHÂN.
Phọt_Phẹt: Xin được chia buồn với Đinh đại quan nhân về việc Viện đô sát có trát đòi đàn hạch những sai phạm ngài mắc phải khi làm tổng quản Dầu hôi hội.
Đinh đại quan nhân: Đạo làm quan, sự ấy tôi coi cũng thường tình. Cái bất thường ở chỗ Đô sát viện dọn đường kỹ và ầm ĩ quá. Trái hẳn với thông lệ triều Sản ta.
Phọt_Phẹt: Vậy ngài công nhận là có sai phạm?
Đinh đại quan nhân: Chỉ không làm gì thì mới không sai. Với thiết chế triều chính và việc bổ dụng quan lại như ở xứ ta, không sai mới là lạ.
Phọt_Phẹt: Ý ngài là do khách quan mang lại?
Đinh đại quan nhân: Không hẳn thế. Nhưng rõ ràng thì công trạng luôn thuộc về tập thể còn lỗi lầm lại đổ lên đầu cá nhân. Sự ấy là không công bằng và thỏa đáng. Tôi xin chịu trách nhiệm về những sai phạm do mình gây ra. Nhưng tôi cho rằng, lỗi hệ thống là nghiêm trọng nhất.
Phọt_Phẹt: Thì chính các ngài gây dựng nó lên. Giờ lại đi đổ tội cho nó, là thế nào?
Đinh đại quan nhân: Sửa lỗi hệ thống không phải ngày một ngày hai. Và cần phải có những thiên tài chứ không phải quân ăn hại. Mà cách sửa tốt nhất là…đạp đổ nó đi.
Phọt_Phẹt: Chết chết, ngài nói thế không sợ bị quở phạt?
Đinh đại quan nhân: Thì người ta đang đè tôi ra phạt vạ đấy thôi. Anh có cao kiến gì không?
Phọt_Phẹt: Phận hàn sĩ thì giúp được gì, thưa ngài. Hơn nữa mới chỉ là đề nghị của Viện đô sát. Và Cơ mật viện đã truy xét đến đâu.
Đinh đại quan nhân: Tôi e khó qua khỏi đận này. Đại thần đầu triều Lù Chọng Thắng nhẽ quyết lấy tôi làm dê tế thần để ghi danh sử sách và dấu ấn cá nhân. Giá như còn tể tướng Ngụy Tân Dung thì tôi đâu nên nỗi. Hỡi ôi…
Phọt_Phet: Tể tướng đã cáo quan về quê để làm người tử tế, sao ngài không noi gương ấy mà theo?
Đinh đại quan nhân: Nhưng vấn đề là, ai cho tôi làm người lương thiện?
Phọt_Phẹt: Nhẽ đó ngài nên xuống suối vàng mà vấn an cụ Nam Cao mới phải.
Đinh đại quan nhân: Mả bố anh.
Phọt_Phẹt: Hố hố hố. Nhưng tôi có mấy chữ này, xin ngài ngẫm kỹ, ” buông Mác Lê ra, là thành lương thiện.
Về đi Đinh đại quan nhân, để làm BÓNG ANH HÙNG.
Đi đi anh tất cả đã tan tành
Chẳng còn đéo gì đâu để mà lưu với luyến
Đò kia ngồi chung một chuyến
Sóng cả ai khiến anh chèo?.
Đời lắm chua cay cái nỗi bèo nhèo
Một tý nạc, tý xương, rồi tý mỡ
Chót lưỡi đầu môi thớ lợ
Chắc nêm nếm nhiều rồi, phỏng ông anh?
Ở nơi đó tha hồ mà ngắm giời xanh
Dán ý thơ ơ hờ lên khuông nhạc
Rồi hoang đàng mà thù tạc
Với bạn bè và cả với giăng sao.
Nói anh hay phận số biết thế nào
Thần chết điểm danh là anh về với mẹ
Với bờ đê con trâu con nghé
Và cả những hoang hồn của nỗi hoàng hôn.
Biết anh đi nhiều kẻ khóc như ri
Nhiều kẻ cười ruồi mà rung cả rốn
Dốc vốn cho thương vay
Ăn mày giọt nước mắt.
Em cũng cố đi mua lấy lọ cao
Sao Vàng bôi vào mắt
Đỏ một trời tím ngắt
Bóng anh hùng.